Lạm phát ở Brazil: Đằng sau đường biểu diễn (28.04.2013)
 
Ngân hàng trung ương hành động muộn màng để đưa các mức giá trở về trong tầm kiểm soát.
Ngân hàng trung ương biết rõ ràng họ đã mất kiểm soát về các kỳ vọng lạm phát khi việc tăng giá trở thành chủ đề của những trò đùa hiện nay. Ở Braxiln người ta ví von bằng hình ảnh cà chua đột nhiên trở nên đắt đỏ khi bị lũ lụt, hạn hán và gia tăng chi phí. Trên các phương tiện truyền thông xuất hiện đầy các phim hoạt hình với hình ảnh các tên cướp ngân hàng đang bỏ trốn cùng những thùng cà chua và những người trúng vé số tắm trong hỗn hợp sốt rau hầm. Ngay cả các tên tội phạm có tổ chức cũng đa dạng hoá đầu tư vào trái cây: các quan chức hải quan nói rằng những tên buôn lậu người Paraguay đã đưa thêm cà chua của Achentina vào trong các vụ buôn bán ma tuý, thuốc lá, các thiết bị điện tử diễn ra ở Braxin.
Những thông số chính thức công bố vào ngày 10 tháng 4 cho thấy rằng vấn đề lạm phát của Brazil đã vượt qua khỏi những chuyện rau quả ở trên. Năm qua, các mức giá tang lên khoảng 6,6%, nằm trong biên độ giao động chênh lệch so với mức mục tiêu 4.5% của ngân hàng trung ương là hai điểm. Mức giá của hơn hai phần ba các loại hang hoá được sử dụng để tính toán lạm phát đã tăng trong tháng qua. Bây giờ, những hình ảnh chế nhạo trên mới thúc đẩy ngân hàng hành động. Vào ngày 17 tháng 4, ngân hàng tăng mức lãi suất cơ bản thêm 0.25 điểm, lên 7.5%. Những nhà quan sát thị trường tin rằng các mức lãi suất sẽ cán mốc 8.5% vào khoảng cuối năm.
Sự vực dậy muộn màng này chỉ bắt đầu khi người ta nhận ra nền kinh tế Braxin vẫn chưa lấy lại được đà tăng trưởng sau khi bị suy giảm vào năm ngoái. Đất nước tạo ra ít việc làm hơn. Chỉ số hoạt động kinh tế và sản xuất công nghiệp được sử dụng phổ biến chính là mức tăng trưởng của GDP – một chỉ số dẫn đạo của nền kinh tế - đã bị sụt giảm vào tháng 2, sau khi tăng lên trong tháng 1. Lần đầu tiên trong thập kỷ qua, các hoạt động bán lẻ chủ lực đã giảm, tín hiệu đáng lo ngại này cho biết chỉ riêng sức tiêu dùng trong nước giúp cho Brazil tránh khỏi suy thoái năm 2012.
Một lý do mà Ngân hàng trung ương giữ các mức lãi suất đều trong thời gian dài là vì họ cho rằng lạm phát chủ yếu là do sức ép như đồng tiền yếu hơn và các mức giá thực phẩm tăng vọt. Người ta tranh luận rằng, một khi giải quyết vấn đề này thì việc tăng giá hiển nhiên sẽ ổn định lại. Ngân hàng cũng phải chờ đợi để xem thử việc cắt giảm thuế doanh thu của ngành điện, thực phẩm, hàng hoá và xe ô tô có thể làm lạm phát quay trở lại hay không theo lập luận của Bộ Tài chính. Nhiều nhà kinh tế học chính thống thấy cần làm sáng tỏ các tiên đoán của họ rằng quá trình tự điều chỉnh lạm phát theo tiền lương, tiền cho thuê, các loại phí và những thứ khác ( một bài học về siêu lạm phát của nước này trong quá khứ) sẽ đưa đến những cú sốc về giá lan truyền lên tổng thể của nền kinh tế. Vì khi cắt giảm thuế, công cụ này sẽ thúc đẩy tăng cầu, làm tăng giá theo.
Dù việc tăng lãi suất có chậm trễ nhưng cũng cho thấy ngân hàng cần phải lấy lại sự tín nhiệm đã bị mất. Sự độc lập trong hoạt động của ngân hàng cũng đã bị chất vấn kể từ  tháng 8 năm 2011, khi cắt giảm lãi suất dù cho lạm phát ở mức 7.1% và tiếp tục cắt giảm dù cho lạm phát vẫn ở trên mức mục tiêu. Dilma Rousseff, chủ tịch, đã loan báo mức lãi suất thấp như là một "chinh phục” của chính phủ. Rất nhiều ngày trước cuộc họp về chính sách tiền tệ của ngân hàng, Guido Mantega, bộ trưởng Bộ Tài chính đã nói rằng việc giải quyết lạm phát sẽ không còn cần đến các giải pháp mạnh như trong quá khứ.
Nhiều nhà phân tích đã kết luận chính phủ bắt buộc ngân hàng giữ lãi suất thấp, giám sát để hỗ trợ nền kinh tế yếu kém của Brazil. Nomura Securities, một nhà môi giới chứng khoán , đã tìm ra được sự dịch chuyển vào giữa năm 2011 về mối quan hệ giữa kỳ vọng lạm phát và các hướng đi của lãi suất tiếp theo. Nomura nói các hành động của ngân hàng dường như là để hướng tới mục tiêu ngầm, khoảng 5.5% đến 6.5% chứ không phải mục tiêu chính thức hiện nay 4.5%.
Như những hình ảnh châm biếm về cà chua, người Brazil vẫn được cảnh báo về tình trạng lạm phát. Nếu chính phủ thất bại trong việc đưa mức lãi suất tăng cao lên thì sẽ nhận lấy những đối xử tệ bạc thể hiện ở các hòm phiếu, đặc biệt là của người nghèo – những người rất nhạy cảm với sự tăng giá. Một chỉ số phụ khác cho thấy lạm phát mà những người có mức thu nhập khiêm tốnđã trải qua cũng đang ở trên mức lạm phát chung, điều này đã làm chính phủ lo lắng. Nhìn chung, thường mất khoảng 9 tháng để chính sách tiền tệ có hiệu lực. Nếu chính phủ quyết định nỗ lực khắc phục tổn thất trước khi chiến dịch tranh cử bắt đầu vào năm 2014, thì bất kỳ sức ép nào trong tương lai đối với ngân hàng trung ương cũng có thể tăng lên.
Nguyễn Lê Giang Thiên dịch, Inflation in Brazil: Behind the curve, the Economist, ngày 20 tháng 4 năm 2013
4.5
Các tin tức đã đăng:
   Khủng hoảng nợ do chính phủ đứng tên ở châu Âu (01.04.2013)
   Phân biệt đóng góp kinh tế và tác động kinh tế trong hệ thống tài khoản vệ tinh du lịch (TSA) (27.03.2013)
   Tài chính vi mô: Ý tưởng nền tảng của giáo sư Yunus (22.12.2012)
   Người nào gây ra khủng hoảng tài chính 2008–2009? (19.12.2012)